8 thg 4, 2010

Quản lý màu sắc - Color Settings in PS - 3

In Ấn

Tìm vào Printer Options. Option này thay đổi tùy từng máy in. Có thể vào bằng Control Panel/Printers and Faxes rồi right click vào cái printer. Nếu từ Photoshop thì chọn File/Page Setup sau đó chọn printer và vào printer options. Mỗi printer nó một kiểu, nhưng hầu hết đều tương tự như nhau (vd có thể nó đề là Advanced, có thể là Printer Options, hoặc là Printer Properties). Mò tiếp đến khi nào thấy mấy cái options về Color Management thì tắt Color Management đi. Một lần nữa, cái option này thay đổi tùy từng máy in nhưng về bản chất thì vẫn thế. Cái máy in của em thì nó thể hiện thế này


Tiếp theo, khi muốn in, ta làm như sau:
Chọn File/Print with Preview và click vào More Options (trong các version PS khác có thể nó là một cái check/uncheck Show More Options nhưng bản chất là như nhau). Chọn Color Management, trong phần Profile của Print Space, chọn profile của máy in của mình. Và in


(hộp thoại này là ví dụ lấy từ Photoshop CS2, nhưng trong các version khác, các option có thể sẽ thể hiện hơi khác một chút, nhưng về bản chất sẽ là như nhau)

5 thg 4, 2010

Quản lý màu sắc - Color Settings in PS - 2

Monitor Calibration dùng Adobe Gamma

Nói qua về Monitor Calibration dùng Hardwares
Hiện nay trên thị trường có rất nhiều công cụ dùng để cân chỉnh màu sắc màn hình như Spyder, Spyder2, Spyder Pro của ColorVision, Eye-One Display2 Colorimeter của Gretag Macbeth, hay EZcolor & OPTIX XRite của Monaco Systems. Các món đồ chơi này giá từ một đến vài trăm USD. Thông thường, nó bao gồm một con mắt thần và một phần mềm. Con mắt thần dùng để gắn thẳng lên màn hình, sau đó phần mềm sẽ chạy và xuất một vài hình ảnh lên màn hình, con mắt sẽ đọc các hình ảnh đó và ghi lại các thông số, sau đó nó sẽ tạo ra một Color Profile cho màn hình. Khi máy tính khởi động, một chương trình đặc biệt sẽ được chạy và sẽ nạp cái profile này lên. Màn hình sau khi được cân chinh (calibrated) sẽ có màu sắc trung thực, đảm bảo khi in, nếu các bước khi in cũng proper, thì màu sắc của hình ảnh khi in ra sẽ không khác nhiều khi nhìn trên màn hình.

Monitor Calibration dùng Adobe Gamma
Khi cài Adobe Photoshop, ta sẽ có một chương trình gọi là Adobe Gamma dùng để cân chỉnh màu sắc màn hình bằng .. mắt thường.

Chạy chương trình Adobe Gamma: vào Control Panel, click đúp lên icon Adobe Gamma


và đây là cửa sổ chương trình Adobe Gamma



Brightness and Contrast: ta nhìn thấy các ô vuông đen và xám, và một sọc trắng. Nhiệm vụ của ta là chỉnh làm sao cho các ô màu xám đó càng đen càng tốt.

Phosphors: thông thường ta không cần quan tâm đến phần này. cứ để nguyên default của nó như thế.

Gamma: ta uncheck phần View Single Gamma Only nó sẽ hiện ra 3 phần RGB riêng biệt, như sau


Nhiệm vụ của ta sẽ là dịch chuyển các thanh sliders sao cho màu sắc của hình vuông bên trong càng gần càng tốt với màu sắc của ô vuông sọc bên ngoài.

Desired: tùy theo mình dùng máy Win hay máy Mac mà chọn Windows Default hay Mac Default.

White Point:
--> Measure: chọn white point cho màn hình. Ta sẽ thấy 3 hình vuông màu xám, và màu của chúng hơi khác nhau chút chút. Click vào hình bên trái sẽ làm cho màu của hình ở giữa "lạnh" hơn một chút, ngược lại, click vào hình bên phải sẽ làm cho màu của hình ở giữa "ấm" hơn một chút. Click một hồi, đến khi nào cảm thấy hình ở giữa trông có vẻ neutural nhất thì ta click vào nó và kết thúc(có thể dùng một tấm gray card đặt ở bên cạnh để so sánh)

--> Hardware: chọn Daylight. Nếu ta hay làm việc vào ban đêm, với đèn tròn hoặc đèn neon, thì điều chỉnh lại cho phù hợp (vd 3200 hay 5000) nhưng thông thường để daylight (6500 độ) là tốt nhất.

--> Adjust: ta chọn Same As Hardware (trong trường hợp này sẽ là 6500 độ K)

Đến đây, ta điền ghi chú vào phần Description rồi click vào OK và quá trình cân chỉnh màn hình hoàn thành.

Bây giờ quay lại Photoshop và ấn Ctrl+Shift+K để vào Color Settings. Nhìn vào phần Working Space, trong phần RGB, ta sẽ thấy cái profile mới tạo ở trong đó. (đừng chọn gì cả. phần này chỉ để check thôi. click vào Cancel để thoát ra)



Như vậy có nghĩa là Photoshop từ nay sẽ convert màu sắc để hiển thị hình ảnh trên màn hình theo đúng profile vừa tạo.

2 thg 4, 2010

Quản lý màu sắc - Color Settings in PS

Color Management nói ra thì có vẻ to tát, thực ra cũng to tát thật nhưng không phải là "to" đến mức đó, nếu chịu khó bỏ chút thời gian ra nghiền ngẫm thì nó cũng không đến nỗi quá khó. Em sẽ giải thích nhanh một số khái niệm cơ bản về input, output, color profile (cameras, monitors, printers, scanners . . . ) và hướng dẫn về cách dùng color profile phục vụ riêng cho mục đích post ảnh lên diễn đàn một cách properly. Đây là những kiến thức em đọc được qua sách báo, mạng ... và tổng hợp lại. Em cũng xin lỗi thêm là em sẽ cố gắng dùng tiếng Việt một cách triệt để nhất, để cho dễ hiểu. nhưng có thể có một số phần em ko biết dịch thế nào, thì em đành phải dùng tiếng Anh, hoặc em sẽ dịch thô và ghi chú bằng tiếng Anh. các bác thông cảm cho em phần này hì hì)

[B]Input và Output.[/B]

Một bức ảnh (image/photo) trước khi được đưa lên máy tính thì phải qua Inputs. Các thiết bị input có thể là digital cameras hoặc scanners (bao gồm cả film scanners, slide scanners, photo scanners, và tất nhiên là bao gồm tất tần tật từ flatbeds đến drums . . .) Trong cả hai trường hợp, kết quả cho ra đều là ảnh RGB bởi vì các máy cameras & scanners đều dùng RGB sensors. Điều quan trọng là, cùng là RGB nhưng có đủ các loại RGB như Adobe RGB hay sRGB ... Một lượng lớn hình trên mạng hiện nay là không có profile đi kèm(unprofiled).

Tiếp theo, khi bức ảnh được mở trong Photoshop, thì Photoshop sẽ thể hiện nó (display) trên một màn hình máy tính (monitor, bao gồm CRTs, LCDs) hoặc projector, nhiều khi lên cả màn hình TV nữa. Trong Photoshop, thông thường chúng ta làm việc trong môi trường Adobe RGB (Adobe RGB Environment), nhưng khi thể hiện trên monitor, nó sẽ chuyển đổi (convert) từ môi trường của nó (Photoshop''s color space) sang môi trường của màn hình (monitor''s color space). Vấn đề là mỗi màn hình có cách thể hiện RGB khác nhau, đây chính là lý do các bác làm đồ hoạ chuyên nghiệp phải thường xuyên cân chỉnh màn hình (calibrate their monitors) để nó thể hiện màu sắc một cách đúng nhất. Thường thì họ bắt buộc phải làm việc này hàng tuần hoặc 2 tuần 1 lần. Để cân chỉnh màn hình, người ta dùng các công cụ như Xrite, Spyder ... giá cả từ một trăm đến vài trăm USD. Dân nghiệp dư như chúng ta thì có thể dùng ngay công cụ Adobe Gama đi kèm theo Photoshop để tự cân chỉnh, nhưng cách này khá là theo cảm tính, và tất nhiên là không thể nào chính xác như cách dùng "đồ chơi" rồi. Phần này em sẽ nói sau.

Tiếp theo, sau khi làm việc với bức hình trên Photoshop, thì chúng ta xuất hình ra Outputs. Outputs có thể là Web và Printers. Nếu output là web (trong trường hợp của chúng ta là post lên forum) thì chúng ta sẽ phải convert bức ảnh đó từ Adobe RGB sang sRGB. Còn nếu output là printers, thì để in một cách chuẩn xác nhất, ta cần có color profile của cái máy in mà chúng ta sẽ in. Printers không dùng RGB mà dùng CMYK, đây chính là điều mà rất rất nhiều người thắc mắc và hiểu sai rất trầm trọng. Phần này em cũng sẽ nói sau.


 

trước hết mời các bác open Photoshop, ấn Ctrl+Shift+K để mở Color Settings Dialog Box và chỉnh các thông số như thế này.



Cái dialog box này nhìn vào thì rõ là rắc rối. tất nhiên chả ai dại gì đụng vào nó cho rách việc. nhưng nếu mình biết ý nghĩa của nó thì mình sẽ control được nó chứ.

Giải thích:

Settings: là tập hợp các settings mà mình chọn (hoặc có sẵn). trên máy em thì em set và save sẵn nên trông nó thế. trên máy các bác thì có thể nó đề là U.S. Prepress Default. cái phần này tại thời điểm này chưa quan trọng lắm. vì trong phần tiếp theo em sẽ hướng dẫn làm sao thay đổi nó một cách hợp lý nhất.

Advanced Mode: cái này nói sau. bây h tạm thời cứ uncheck nó đi đã cho đỡ rắc rối.

Working Spaces:phần này quan trọng đây, vì nó chính là môi trường làm việc của PS.

-->RGB: dùng để chọn RGB working space. Ta chọn Adobe RGB. Một số profile thông thường là Adobe RGB, Apple RGB, sRGB . . . trong đó sRGB là space nhỏ nhất và thích hợp với 99% monitors trên thế giới (vì vậy nó mới là profile dùng cho web graphics). Apple RGB là profile dành cho màn hình máy Mac. AdobeRGB là một space khá lớn và vì vậy, nó có thể ''bao gồm'' các space khác. do đó, tốt nhất là chọn Adobe RGB vì sau này nếu cần, ta có thể chuyển sang space khác (convert) một cách dễ dàng.

-->CMYK: dùng để chọn CMYK working space. phần này dành cho các bác làm việc với chế bản như Quark Express, InDesign. Vì ta không làm việc với print graphics nên cái này không (chưa) quan trọng. chọn thế nào cũng được.

-->Gray và Spot: để default value (20%)

Color Management Policies: dùng để quản lý color profiles khi mở mới một image/photo.

Đối với một image trên máy tính, có thể nó không có profile (unprofiled) có thể nó là sRGB, có thể là AdobeRGB, có thể là một cái CMYK profile nào đó, cũng có thể profile của nó linh tinh (profile zời ơi đất hỡi nào đó, ai đó nghịch ngợm chẳng hạn).

-->RGB: phản ứng khi mở file và làm việc trong môi trường RGB. Tốt nhất là chọn Convert to Working RGB. nếu các bác theo dõi và làm theo đúng các bước thì hiện giờ Working RGB đang là Adobe RGB, và như đã giải thích, đây là không gian màu khá lớn nên nó bao quát gần như tất cả các không gian khác. ví dụ nếu hình của mình là sRGB nhưng mình chọn convert to Adobe RGB thì dù không có thêm tí màu nào nhưng trong quá trình làm việc với hình ảnh, mình có nhiều sự lựa chọn về màu sắc hơn (flexible)

-->CMYK: Nếu một bức ảnh mà có CMYK profile đi kèm với nó, thì thông thường người tạo ra nó biết anh ta đang làm gì với nó (he knows whatever the heck he's doing) vì vậy cách tốt nhất là nó thế nào thì mình giữ nguyên. tức là để Preserve Embedded Profiles.

-->Gray: Chọn là Off

-->Profile Mismatches: Nghĩa là nếu mở một image file ra mà cái profile của nó không trùng với Working Space thì làm thế nào. --> ta check vào Ask When Openinguncheck Ask When Pasting vì khi open file, ta có thể chọn Working Space của ta hoặc của cái image đó(tùy từng mục đích). Còn khi paste thì tất nhiên là phải dùng cái space mà ta đang làm việc.

-->Missing Profiles: là khi mở một image file mà nó bị miss profile, hay nói cách khác là không có profile (unprofiled). Trong trường hợp này thì uncheck Ask When Opening nghĩa là ta sẽ dùng setting mà ta định sẵn ở trên: nếu image đó là RGB thì tự động convert sang Working RGB, còn nếu là CMYK thì giữ nguyên.

OK tiếp theo đến phần Advanced Mode. Trong Photoshop CS2 thì không có cái check/uncheck vào Advanced Mode mà là More Option/Fewer Option. Về bản chất là như nhau.

Phần này chủ yếu dành cho dân Color Technicians. Tuy nhiên có một option mà ta cần đổi, đó là Intent. Default của nó là Relative Colormetric. Option này thực chất là dành cho Presentation Graphics (pie charts, vector illustrations . . .) Adobe để default là Relative Colormetric chẳng qua là để đồng nhất với Illustrator và InDesign. Tuy nhiên ta không làm việc với 2 chuơng trình đó nên sẽ chuyển option này thành Perceptual, là option dành cho pixel images. Phần Engine thì giữ nguyên là Adobe (ACE)

OK sau khi set rồi thì chúng ta có thể Save lại để sau này dùng (chọn Save, rồi save thành một file. Ở đây em save thành Teddy CS Color Profile Settings). Sau này nếu ai "nghịch" ngợm vào máy mình, thay đổi thông số linh tinh, ta chỉ cần chọn lại cái settings ta đã save là xong. Hoặc là khi ta chuyển sang máy khác dùng, ta chỉ cần Load cái settings đã save sẵn là được.


Choosing a proper color profile for each specific purpose.

Nếu có nhiều storage thì ta save thành file PSD hoặc TIFF, nhưng có những trường hợp thì file PSD/TIFF quá lớn và file không quan trọng, ta chỉ cần save ở dạng JPG là đủ. Thông thường, working space là AdobRGB, và đó image ta đang làm việc là image gốc, vì vậy để lưu trữ, ta save profile này với cái image. Ta chọn File/Save As để mở Save As Dialog Box, nhìn xuống dưới, sẽ thấy có tuỳ chọn ICC Profile: Adobe RGB (1998). đánh dấu tuỳ chọn này và click vào nút Save. Mức nén chọn là 12 (Maximum) vì đây là file gốc.


Đó là image gốc, ta cất vào một chỗ, khi nào cần sẽ lấy ra sử dụng. Khi cần post hình lên forum, ta làm như sau:

-Image/Mode/Convert to Profile -->; chọn sRGB IEC61966-2.1. Phần Intent nhớ để ý nó phải là Perceptual





Trong Photoshop CS2 thì cái Option này nó nằm trong mục Edit/Convert To Profile


Bước tiếp theo là File/Save For Web và cân chỉnh các mức nén sao cho phù hợp. Tuy nhiên, quan trọng là phải check vào phần ICC Profile nếu không thì bức ảnh sẽ ko có profile (unprofiled, hay profile mising). Nếu bị profile missing, thì khi mở ra trong Photoshop, nó sẽ được tự động gán cho AdobeRGB profile nếu như phần Color Settings ta set như trên.


Lưu ý là nếu Save For Web, thông tin trong file JPG sẽ được rút gọn xuống một cách tối đa, mục đích là để làm cho file càng nhỏ càng tốt. Vì thế, các thông tin không phục vụ cho mục đích thể hiện file như EXIF chẳng hạn, sẽ bị xóa bỏ hoàn toàn. Nếu không muốn các thông tin này bị xóa bỏ, ta dùng File/Save As như ở trên, sau đó cũng lựa chọn các mức nén cho phù hợp Thường thường thì mức số 8 hoặc 9 là vừa vặn. Em hay để ở 8 hoặc 9, tùy từng image.

ảnh sau khi Save For Web, có thể tự kiểm tra xem nó có phải sRGB hay chưa bằng cách dùng PS mở nó ra. nếu phần Color Settings đã set đúng như trên thì sẽ thấy PS hiện lên bảng thông báo "Embedded Profile Mismatch". Nếu nhìn xuống dưới sẽ thấy nó bảo: embedded là sRGB IEC61966-2.1 và Working là Adobe RGB (1998) --->; vậy là file đó được saved một cách properly và ready to go to the web.

===================
Vậy thôi. Từ nay khi ảnh các bác đưa lên web, IE của người xem sẽ biết chính xác phải thể hiện bức ảnh đó thế nào trên màn hình (IE tự động convert profile của hình sang sRGB để thể hiện). Còn cái hình đó màu sắc thể hiện đúng đến đâu thì lại là vấn đề của người xem. Người đó muốn xem chính xác thì phải tự cân chỉnh màn hình của mình. Xin mời xem tiếp phần 2: Monitor Calibration dùng Adobe Gama và các phần phụ: Làm thế nào để hình in ra có màu sắc giống với màu trên màn hình nhất (dùng máy in màu inkjet) và Camera Color Calibration 
Còn tiếp...

26 thg 10, 2008

Cười cái "Tối kiến"

BỘ Y TẾ "TUYỆT DZỜI"

Mấy ngày nay, đi đâu cũng nghe mọi người xôn xao bàn tán về chuyện Bộ Y Tế ra “chiếu chỉ” cấm những người nhỏ con, thiếu chiều cao hay… ngực lép (tất cả đều căn cứ theo “chuẩn” của Bộ Y Tế!) chạy xe phân khối lớn. Lúc đầu em cũng hoang mang lắm, không hiểu nổi tại sao “Ngài” ban hành những điều khoản hết sức lạ lùng và vô lý đó. Nhưng rồi suy đi nghĩ lại, em đã nghiệm ra rằng Bộ Y Tế quả là tinh đời, có tầm “nhìn xa trông rộng”. “Ngài” làm việc này chẳng qua là do… lòng tốt, muốn mang tới nhiều lợi ích hoàn hảo cho người dân Việt Nam thôi – nhất là đối với phái yếu, bởi sẽ có vô số phụ nữ “không đủ chuẩn”!

Thứ nhất: Có lẽ thấy tình hình ly hôn ở nước ta ngày càng tăng nên “Ngài” ban quy định đó để hạn chế những cô vợ ốm yếu, nhỏ con mà sáng sáng ung dung một mình một xe ra đường đến công sở! Sợ bị công an phạt, thế nào các nàng cũng đòi ngồi sau cho chồng chở. Nhờ vậy, tình cảm vợ chồng sẽ mặn nồng, khắng khít thêm!

Thứ hai: Đã đi chung rồi thì chiếc xe kia để làm gì cho chật nhà, chướng mắt (vì xe lù lù đó mà có chạy được đâu?). Sớm muộn gì họ cũng đem bán quách cho xong, lấy tiền mua sữa con uống hoặc… sắm vàng cất vô tủ. Thế là tiết kiệm được một khoản ngoài dự tính!

Thứ ba: Những người đi làm quá xa, những cô chưa lấy chồng, hay cơ quan ông xã ở ngược đường v..v…hẳn sẽ chọn giải pháp đổi chỗ làm cho gần hoặc rút về nhà phụ ba mẹ kinh doanh, buôn bán gì gì đấy. Như vậy, các cô gái này luôn có điều kiện… phụng dưỡng mẹ cha, thay vì trước đây phải nhờ người giúp việc!

Thứ tư: Khi phần đông các cô “không đủ chuẩn” đã trở về nhà làm việc tại gia đình thì một lượng lớn lao động phổ thông đương nhiên thất nghiệp. Nếu là người ở tỉnh, thấy khó sống quá họ sẽ trở về quê. Điều này giúp những làng quê xa xôi hẻo lánh và những vùng đất rộng người thưa không còn lo thiếu nhân lực. Bên cạnh đó, TP. Hồ Chí Minh cũng giảm bớt áp lực dân nhập cư gia tăng ồ ạt.

Thứ năm: Các cơ quan, ban ngành khỏi phải đau đầu về việc giảm biên chế hay buồn phiền mỗi khi ký phiếu chi khoản tiền nghỉ hộ sản cho chị em bởi họ đã tự động nộp đơn xin thôi việc, ghi lý do là “không dám lưu thông trên đường nữa”!

Thứ sáu: Sau thời gian khổ sở vì “dịch” Menaline, hàng trăm nhãn sữa sẽ làm ăn phát đạt do triệu triệu người mong muốn cải thiện chiều cao và gia tăng cân nặng! Các công ty quảng cáo “ăn theo”, khuếch trương rầm rộ và ngành sửa sắc đẹp thì tha hồ hốt bạc. Thẩm mỹ viện dù to hay nhỏ, mặt tiền hay đường hẻm đều đầu tắt mặt tối giúp khách hàng… kéo chân thêm dài, bơm ngực thêm “đồ sộ”!

Thứ bảy: Với khả năng “nhìn xa trông rộng” của mình, hẳn Bộ Y Tế sẽ dần dần ban thêm các điều khoản mới như cấm cả những người quá cao, quá mập, quá ốm, quá đen, quá… xấu. Thậm chí ai… sún răng hoặc có bệnh hôi nách cũng không được tham gia giao thông luôn! Đến lúc ấy, tất cả những thành viên đang chạy xe còn lại đều bỗng dưng cảm thấy tự tin và hãnh diện hẳn lên bởi họ biết rằng mình là “hàng tuyển” chớ không phải tầm thường! Mà đã tự tin rồi, ắt con người ta có thể làm thêm nhiều điều “kỳ diệu” lắm!

Thứ tám: Mặc dầu đường phố còn đầy rác, nhan nhãn hàng rong, cướp giật như cơm bữa, hút chích không dấu diếm, gái mại dâm ngang nhiên vẫy tay mời gọi khách, ăn xin móc túi ở mọi nẻo mọi nơi và các quý ông mắc chứng “tiểu đường”không hề giảm sút… nhưng, với những quy định mới của Bộ Y Tế thì Việt Nam ta hoàn toàn có khả năng đứng đầu thế giới về “vẻ đẹp tiếm ẩn” của con người và đường phố. Rõ ràng, những người xấu xí, nhỏ con hay ngực lép, da đen v..v… đã “trốn” ở nhà hoặc chui vào xe buýt hết rồi. Lưu thông trên đường lúc bấy giờ nhìn đâu cũng thấy toàn là… Hoa khôi, Hoa hậu hoặc người mẫu, Hoa vương!

Thứ chin: Lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng lên đột biến. Một phần do họ hết sức có cảm tình với đất nước… toàn người đẹp, nhưng phần lớn là do họ… tò mò muốn biết thưc hư thế nào khi nghe đồn người Việt Nam ai ai cũng có thể thi Hoa hậu Hoàn vũ! Trước tình hình khả quan như vậy, không những du lịch mà cả kinh tế nước ta cũng nhanh chóng phát triển!

Thứ mười: Với “sáng kiến” độc đáo và … độc nhất vô nhị này, Việt Nam sẽ nổi tiếng khắp toàn cầu! Tuy chưa mạnh mẽ và hiện đại bằng những cường quốc khác, nhưng rõ ràng suy nghĩ và quyết định của con người Việt Nam – mà đại diện là “ông” Bộ Y Tế - khiến cả trái đất phải bàng hoàng, sửng sốt! Sách Ghi-nét thế giới thế nào cũng ghi tên Bộ Y Tế Việt Nam vào thôi!!

Nguyễn Huỳnh An Thơ

86 đường số 13, Phường 4 – Quận 8

Tp. Hồ Chí Minh.

16 thg 8, 2008

NHỮNG MÙA THU QUA - Phần 2

4. Ông Trời có những trò đùa rất nghiệt ngã – cứ như trao cho cô món quà, rồi đợi khi cô vừa mừng rỡ mở nó ra thì liền rút tay lại vậy!

Anh được cơ quan cử sang nước ngoài du học ba năm. Đã có quyết định rồi và dù muốn hay không muốn, cô hiểu rằng mình khó lòng giữ anh lại bên cạnh như những ngày qua bởi đây là điều anh chờ đợi từ lâu rồi, dù không nói ra thành lời. Thực tình ngay lúc này đây, cô mong ước sao anh... ít tài hơn một chút, ít thông minh hơn một chút và cũng đừng quá tham vọng, quá cầu tiến như thế này. Tài giỏi mà làm gì khi mỗi người một phương, danh vọng cao sang mà làm gì khi đối với cô, hạnh phúc là được ở bên nhau, được chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống – cho dù đó chỉ là những điều rất nhỏ bé, vụn vặt.

Anh thuyết phục cô, Chi cũng an ủi cô. Cô không biết nên nói gì, chỉ cười buồn “Em tôn trọng công việc của anh, lý tưởng của anh mà. Có điều...”. Và cô bỏ lửng câu nói đó, tự dưng linh cảm điều gì đó thật xa xôi, huyễn hoặc. Cô tin anh, nhưng cô không phải là mẫu người lãng mạn để sống chỉ dựa vào những ước mơ, dự tính. Cô ghét thứ tình cảm lơ mơ, nhàn nhạt mà người ta cứ cố thêu dệt cho nó có màu sắc, đủ sức lóng lánh dưới ánh mặt trời. Nhưng làm một chuyện gì đấy thật quyết liệt, thật mạnh mẽ để “cách mạng” thì cô không dám. Nói đúng hơn là cô không cho phép mình cản trở bước chân anh bởi cô yêu anh, yêu cuộc đời anh và yêu cả những khát vọng, hoài bão của anh nữa.

5. Thế là anh đi. Sân bay hôm ấy vắng người nhưng nhiều nước mắt. Người ta tiễn nhau bằng những cái nắm tay âu yếm, những ánh nhìn day dứt, bâng khuâng. Cô cũng nhìn anh thật lâu, hai dòng nước mắt chảy dài trên má mà mãi không nói được câu nào. Chỉ có anh nói, chỉ có anh hứa, chỉ có anh dặn cô hãy chờ đợi. Và ba năm đằng đẵng trôi qua.

Ba năm – khoảng thời gian không quá dài nhưng cũng đủ làm mọi thứ có thể đổi thay. Cô rời công ty sớm một giờ đồng hồ, phóng xe tới sân bay để cùng Chi đón anh về. Cái khoảnh khắc gặp lại nhau sau bao ngày xa cách khiến cô thấy mọi cảm xúc như vỡ oà, hoà cùng nước mắt tuôn rơi ướt cả vai áo anh. Nhưng chỉ ngay hôm sau, cô bỗng thấy mình hụt hẫng, xa lạ trước anh. Cố dặn lòng đừng quá khắt khe với anh, cố an ủi rằng anh mới về nước, hãy còn “nhiễm” rất nhiều thứ từ lối sống nước ngoài... mà vẫn nghe con tim đau nhói. Anh bây giờ khác xưa lắm rồi. Tuy vẫn yêu cô đấy, vẫn ngọt ngào âu yếm đấy nhưng cách sống, cách nghĩ của anh có vẻ “Tây” quá, cô không sao chịu được. Chi cũng bảo “Gớm, ông này đi có ba năm mà về nhìn y như... Việt kiều ấy. Lo mà “tu tỉnh” đi, không thì có ngày à...”

6. Chủ Nhật, anh tới nhà cô từ sớm, bắt cô thay quần áo để anh chở ra phố ăn sáng. Anh ăn tô phở một cách ngon lành và cứ luôn miệng hít hà “Ngon quá, ngon quá. Qua bên đó thèm tô phở thế này nhưng họ nấu sao sao ấy em ạ, lạt lẽo lắm!” Rồi anh huyên thuyên kể chuyện nơi xứ lạ quê người với vẻ rất sôi nổi, hào hứng. Cô cũng chăm chú lắng nghe, tuy hơi khó chịu vì từ nước ngoài được anh sử dụng thay cho tiếng Việt nhiều quá.

“Mình đi nhà sách chơi nha?” – anh đề nghị sau một hồi kể lể đủ thứ chuyện về khoảng thời gian ba năm anh du học. Cô vui vẻ gật đầu, trong lòng nhen lên niềm vui sắp được sống lại những phút giây thực sự bình yên, thoải mái như ngày trước. Đi nhà sách là thú giải trí mà cả anh và cô đều rất thích. Hồi xưa, vào những lúc rỗi rảnh cô với anh thường dạo khắp các nhà sách lớn nhỏ trong thành phố này – thay vì đi lòng vòng ngoài đường như trăm ngàn cặp tình nhân khác. Không mua gì, không sắm gì mà đứa nào cũng phấn khởi, lang thang hàng tiếng đồng hồ chẳng biết chán.

Vừa bước chân đến cửa nhà sách, cô định bụng sẽ đố anh xem bây giờ ở đây người ta có cái gì mới lạ so với ba năm về trước thì chuông điện của anh réo vang. Anh nhướn mắt “Em đợi anh chút xíu nghen” và vội mở máy, nói toàn tiếng Anh với ai đó bên kia đầu dây. Ba phút, năm phút rồi bảy phút trôi qua... Cô nhè nhẹ thở dài. Anh vẫn say sưa trò chuyện, dường như đang quên hẳn sự có mặt của cô.

Cô ngó mông lung ra đường. Trời đang là mùa thu, gió mơn man thổi những chiếc lá vàng rơi lả tả trên vỉa hè. Có một chiếc vừa bay đến, chao đảo vài vòng rồi nằm yên dưới chân cô. Cô khẽ nhặt nó lên, chợt nhớ đến chiếc lá “thông điệp tình yêu” năm nào anh tặng cô. Và cô thèm lắm, nhớ lắm, thương lắm những mùa thu đã qua...

NGUYỄN HUỲNH AN THƠ

Quận 1 – TP. HCM

ĐT: 0958222895