15 thg 8, 2008

NHỮNG MÙA THU QUA - Phần 1

1. Cô quen anh vào một ngày đầu thu. Hôm đó là khai trường, sau khi dự lễ xong, cô được Chi - cô bạn cùng lớp mới quen - rủ đi nhà sách mua tập vở rồi mời về nhà chơi cho biết.

Anh là anh của Chi, cũng vui vẻ và nhiệt tình chẳng kém em gái mình. Hai anh em đã đón tiếp cô một cách nồng hậu, thân tình như thể ba người đã quen biết nhau từ trước vậy. Điều này làm cô hơi bất ngờ nhưng không thể giấu được sự cảm động và niềm vui vì có thêm một người anh, một người bạn ở chốn phồn hoa đô thị này - đang khi cô còn vô cùng bỡ ngỡ và lo sợ bởi ngoài các chị ở phòng trọ ra, cô không hề tìm thấy một gương mặt nào thân quen cả.

Rồi thì đều đặn những hôm Chủ Nhật, cô tới nhà Chi chơi. Ba mẹ Chi hiền lành, chất phác như người dân quê cô vậy. Chủ Nhật, mẹ Chi hay bày nấu món này món nọ, bảo là có cô với Chi làm phụ, bà đỡ cực mà cả nhà còn được ăn ngon. Những lúc ấy, cô vui lắm, hạnh phúc lắm. Cả tuần lễ sống trong không gian chật hẹp của phòng trọ, ăn uống qua loa ở những quán cơm sinh viên ven đường, cô luôn thấy thèm những buổi ăn đầm ấm như thế này, thèm cái cảm giác được sống trong tình yêu thương của gia đình nên mỗi khi ngồi vào mâm cơm ở nhà Chi, mắt cô lại cay cay. Nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ các em... Anh với Chi dường như hiểu điều đó, cứ thi nhau gắp đồ ăn cho cô, chọc cười cô rồi dắt cô lang thang suốt chiều, suốt tối qua các nhà sách, quán kem... Cô đi mỏi rã chân, thở hổn hển mà miệng cười toe, thấy sao mà mình bình yên quá, hạnh phúc quá.

2. Cô đã nhận lời yêu anh. Đó cũng là một ngày mùa thu, nắng nhàn nhạt trải xuống mặt đường và gió cuốn những chiếc lá vàng bay lả tả, vương lên tóc cô, lên vai áo anh. Có một chiếc lá khẽ rơi trong túi áo anh, thế là anh nhẹ nhàng lấy viết ra, ghi dòng chữ “Mãi yêu em” lên đó rồi trao nó cho cô, bảo “Đây là thông điệp tình yêu đó, em giữ đi, kỷ niệm ngày anh có em mà!”. Cô đưa tay đón lấy chiếc lá ấy, nghe lòng rộn lên cảm giác thật khó tả.

Tối đó về, cô không ngủ được. Cô nhớ đến chuyện ban sáng, nhớ những câu tỏ tình lúng túng, ngập ngừng của anh, nhớ ánh mắt lấp lánh niềm vui khi được cô nhận lời, và cô nghĩ nhiều về anh. Công bằng mà nói thì anh không thuộc loại thật điển trai. Nhưng anh có cặp mắt biết nói, cái miệng hay cười và đặc biệt là anh học rất giỏi, tính tình lại đầy nam tính khiến cô luôn thấy nhỏ bé khi ở bên anh. Cô thấy mình cần được chở che, cần có một chỗ dựa tinh thần thật vững chắc mà chỉ có anh mới mang đến cho cô cảm giác bình yên, hạnh phúc. Không biết tối nay về nhà, anh có khó ngủ như cô không. Rồi nhỏ Chi nữa, chả biết khi phát hiện ra chuyện “giật gân” này, cô nàng sẽ nhảy đong đỏng lên phản đối hay là vỗ tay lốp bốp “Tui chỉ chờ có thế” đây...

Bây giờ thì Sài Gòn đã trở nên thân quen, gần gũi với cô lắm rồi. Cô yêu những con đường có hai hàng cây cao bên vỉa hè, yêu những quán chè trong mấy con hẻm nhỏ, yêu không khí làm việc khẩn trương của người dân nơi đây và yêu những tiếng xe ầm ào mỗi buổi sáng khi cô đến trường nữa. Đôi khi cô tự hỏi, không biết Sài Gòn đã ngự trị trong tâm trí cô từ khi nào, và quá đỗi thân thuộc là nhờ đâu - nhờ khoảng thời gian hai năm cô sống ở nơi này hay là bởi vì ở đây có anh, cô yêu anh nên cũng yêu luôn cái thành phố mà hồi mới chân ướt chân ráo lên làm sinh viên năm nhất, cô đã chun mũi chê “Toàn bụi với khói, lại ồn ào muốn... điên!” ?! cô mỉm cười một mình. Chịu, không thể giải thích rõ ràng nổi. Chắc là có cả hai lý do đó.

3. Tình yêu quả là có nhiều chuyện nằm ngoài trí tưởng tượng của cô. Tình yêu kỳ diệu lắm, thiêng liêng lắm nhưng đôi khi cũng đáng ghét lắm. Tình yêu giúp cô có niềm vui sống, có động lực để học tập. Tình yêu mang đến cho cô hạnh phúc ngọt ngào nhưng cũng lắm hôm khiến cô nổi cáu với cái tật đùa dai của anh. Mà nói thì nói vậy chứ qua rồi, cô vẫn cảm nhận rất rõ là mình đang hạnh phúc. Và cô bằng lòng, mãn nguyện với những gì mình đang có trong tay.

Hôm qua Chi bảo “Thanh ơi, mày đúng là “thiếu nợ “ông anh Hai nhà tao đó!”. Cô tròn mắt “Là sao?” thì Chi cười khanh khách “Ngốc quá! Là phải duyên phải nợ mới gặp nhau đó. Chớ như tao đây nè, gần ra trường rồi mà có ai chịu tới... đòi nợ đâu?”. Cô gật gù, giả bộ làm tỉnh “Vậy hả? Ừ, thôi vậy mà khoẻ mày ạ. Nợ nần như tao coi chứ khổ lắm, thứ Bảy nào cũng phải ngồi cho người ta chở lòng vòng, bất kể mưa nắng!”. “Hê!” - Chi xoay phắt người lại, la lớn “Xạo vừa thôi nhỏ, thích thấy mồ còn bày đặt than vãn hở? Thứ Bảy, anh Hai tao mà hổng ghé thì cái nặt mày y như bánh bao ế vậy. Đừng có chối nghen!”.

Chi chở cô qua những con đường nhộn nhịp người, vừa chạy vừa tính chuyện mai này phải đổi cách xưng hô như thế nào cho “phải đạo”. Cô xua tay “Thôi, còn xa vời” mà trong lòng lại nghe rạo rực, bâng khuâng. Mới đó mà cô với anh yêu nhau đã hơn năm. Hai mùa thu đã đi qua. Bây giờ anh có công việc ưng ý rồi, chỉ chờ cô ra trường, tìm việc và ổn định vài năm là có thể đến với nhau. Ba má cô đồng ý và bên nhà anh thì ai cũng mến cô. Mẹ Chi đã nhiều lần nói xa nói gần trong những bữa cơm về cái ngày mà cô về đó làm dâu – thậm chí bà còn tính toán chuyện nhà cửa, con cái... cho cô với anh nữa. Mỗi lúc như thế, cô cứ ngượng chín người, hết nhìn anh tới ngó sang Chi “cầu cứu”. Mà mẹ Chi thì thật thà lắm, nói xong là nhìn cô âu yếm “Thằng Trung thương con bác mừng lắm, chứ lỡ nó ưng nhằm đứa nào bác hoặc con Chi không vừa bụng thì khổ cho nó mà khó xử cho bác nữa!”. Cô nghe vậy, lòng thấy hạnh phúc hơn được ai cho bạc vàng châu báu, bẽn lẽn “Dạ, Chi nói con với anh Trung... mắc nợ nhau đó bác” khiến cả nhà cười rần lên. Còn anh thì đương nhiên là kẻ khoái chí nhất, cứ nhướn nhướn cặp mắt đầy vẻ tự hào “Con lựa là má khỏi chê vào đâu được!”, mặc cho Chi liếc ngang liếc dọc “Xì! Thử hỏi em mà hổng chơi với Thanh, hổng dắt nó về nhà mình coi anh có tìm ở đâu ra không? Hổng biết ơn tui còn ở đó lên giọng làm phách nữa hả?”

21 thg 5, 2008

MÙA HÈ SÔI ĐỘNG - Phần 1

Nghỉ hè đúng ba tuần lễ thì tôi vác ba lô, hăng hái lên đường về quê nội, theo sau là hai “cái đuôi”: thằng Quân - bạn “chí thân chí cốt” của tôi và nhỏ Lam - cô “Út cưng” của ba má tôi. Thật ra thì lúc đầu tôi cũng không định về quê chơi, nhưng nghĩ chỉ còn mùa hè này là rảnh rỗi chứ sang năm lên 12, phải lo thi tốt nghiệp rồi thi Đại học nữa nên quyết định xách gói lên đường. Mà đi một mình thì buồn, vả lại “bỏ” thằng Quân ở lại thành phố này sợ nó ... cô đơn tội nghiệp thế là tôi “hú” nó và đương nhiên anh chàng đồng ý liền. Xin phép ba má xong, trong lúc hai đứa đang xếp quần áo chuẩn bị cho chuyến “ngao du” mà cả hai đều nghĩ rằng sẽ rất thú vị thì bỗng tôi nghe tiếng nhỏ Lam... bó nhéo xin má cho nó đi theo! Cha mẹ ơi, tôi... hết hồn!!

Không phải tôi không thương nó. Nhưng kinh nghiệm mười sáu năm làm anh của nó giúp tôi linh tính rằng dắt con nhỏ này theo thì hai đứa tôi sẽ gặp rất nhiều chuyện phiền toái! Điều đáng nói hơn là cả chục thằng bạn có em gái như tôi cũng đã xác nhận như vậy. Đi đâu có con gái là đủ thứ chuyện bực mình sẽ xảy ra! Chỉ cần nghĩ tới đó tôi đã hoảng vía. Quăng cái áo đang xếp dở, tôi chạy ào vô bếp, khoác tay lia lịa “No, no. mày ở nhà với má, không có đi đâu hết!”. Con nhỏ quay ngoắc lại nhìn tôi, dẩu môi lên “Em đi nữa, nội anh cũng là nội em chớ bộ. Chỉ cần anh dắt em tới nhà nội thôi rồi anh muốn đi đâu đi, em hổng có theo đâu mà sợ!”. Tôi trừng mắt “đã nòi không là không, tao không dắt ai hết á, mà muốn đi thì tự ra xe đi!”. Má, nhìn anh Hai kìa! - Nó bắt đầu quay qua má “cầu cứu” - Ảnh dắt anh Quân đi được mà con xin theo, ảnh la um sùm lên!”

Rồi nó rơm rớm nước mắt, ngó vừa bực mình lại vừa tội nghiệp. Người gì “ướt” thế không biết - mới nói câu trước, câu sau đã giọt ngắn giọt dài rồi. Khổ nỗi ai chứ con nhỏ này thì tôi biết quá mà, không cho đi dám chừng nó khoé... là rất “kỵ” nước mắt con gái. Hễ thấy đứa con gái nào hu hu một tí là tự dưng tôi mềm lòng liền hà. Ngay cả nhỏ Lam này cũng vậy, nước mắt của nó làm tôi khó xử vô cùng. Không cho theo thì hơi “ác”, mà cho theo lại hợp không biết những ngày nghỉ hè sắp tới cò êm xuôi, tốt đẹp như ý chúng tôi không?

Tôi đang lưỡng lự, chưa biết tính thế nào thì Lam đã giở “chiêu” ra. Nó tới gần bên tôi, nhão giọng năn nỉ ỉ ôi đủ thứ kiểu. Má tôi với thằng Quân “cầm lòng không đặng”, cứ bảo tôi cho nó theo cùng. Tôi chưa yên tâm lắm nhưng nhìn vẻ thành khẩn của nó, thấy đáng thương quá. “Thôi kệ, coi như mình “hy sinh” vì em út vậy!” - tôi thầm nhiủ rồi gật đầu. Chỉ chờ có thế, con nhỏ nhảy cẫng lên, rối rít “Cám ơn anh Hai. Em sẽ ngoan mà, em hứa á!”. Dứt lời, nó chạy tót vô phòng “tha” ra cái ba lô to gấp... ba lần ba lô của tôi, cười hớn hở “Em soạn đồ hết rồi nè, tối nay em nhủ sớm đặng sáng mai đi với mấy anh!”. “Trời đất!” - tôi lắc đầu trong khi má tôi với thằng Quân cười cái khì. Đúng là con gái... đáng sợ thiệt!

* * *

Nhỏ Lam đi xe dở ơi là dở. Nó hết than đau bụng, nhức đầu lại tới ói mửa lung tung dù trước khi lên đường, mà tôi đã cẩn thận cho nó uống thuốc say sóng. Tôi ngán ngẩm nhìn nó, định bảo “ Mày ở nhà là đúng nhất!” nhưng thằng Quân đã ngăn lại. Nó rút luôn cái khăn lau mặt của mình, đưa cho nhỏ Lam rồi nhướn mắt với tôi “thôi mày, chuyện lỡ rồi, ai muốn bèo nhèo vậy đâu? Mày lãng quá à!”. “Í trời đất ơi! - tôi trố mắt dòm Quân - Thẳng này bình thường toàn bị mình ăn hiếp mà bữa nay dám la rầy mình nữa chứ! Mà công nhận nó... ga lăng thiệt, em mình mình hổng lo, để nó lo coi cũng kỳ!”. Nghĩ thế, tôi nhe răng cười duyên và hết lòng lo lắng cho nhỏ Lam. Tội nghiệp, con nhỏ biết thân biết phận nên ngồi im re. lúc này tôi mà có “dzũa” tơi bời hoa lá đi nữa, bảo đảm con nhỏ cũng không hó hé gì! Nhưng ai lại... ác đức thế!! Không những không la nó, tôi còn tranh thủ mua hai cái khăn lạnh cho cô nàng lúc xe ngừng đỗ xăng nữa đó!

Riêng cái khăn mặt màu xanh lơ thằng Quân đưa em gái tôi lúc này, giờ đây trông rất gớm ghiết. Lạ một điều là thằng này chẳng hề có dấu hiệu gì tiếc nuối hay phật ý - thậm chí nó còn khoác tay “Em cứ quăng nó đi!” khi nhỏ Lam tỏ vẽ áy náy, khó xử. Nó còn bảo “Về dưới anh sẽ mua cái khác, không sao đâu, em đừng lo!”. Rồi có lẻ thấy nhỏ Lam lúng túng không biết tính sao, thằng bạn tôi liền với tay nhón lấy cái khăn, cho vào bao đựng khăn lạnh tôi vừa mua và quăng vèo qua cửa sổ! Xong nó cười hì hì, kêu “Ba anh em mình ngủ một giấc đi cho khoẻ, hén!”. Tôi liếc nó “cái gì ba anh em? Tao với mày thằng nào anh, thằng nào em vậy hả!”. Nó nhăn mặt, “Mày sao khó khăn, lỗi phải quá hà. Ai anh chẳng được!? Quan trọng là bây giờ nên ngủ đi, tao buồn ngủ lắm rồi đó!”.

Chưa đầy mười phút sau, thằng Quân đã “lên đường”. Tôi nghe tiếng ngáy khe khè bên tai, nhìn sang thì thấy cái đầu anh chàng đang từ từ nghiêng về phía vay tôi, sau đó thì... dựa hẳn vào luôn! Còn nhỏ Lam có lẻ sau trận ói mửa lung tung vừa rồi, cô nàng thấm mệt nên chỉ nhỏ nhẹ bảo “Để xuống tới nhà nội, em mua khăn khác đền anh Quân nha!” rồi cũng ngủ ngon lành.

Tôi ngồi chính giữa, nhìn hai đứa nó ngủ thì cũng muốn ngủ lắm nhưng chẳng hiểu sao hai con mắt cứ mở hoài. Nhắm chưa được ba mươi giây đã thấy muốn mở ra rồi, “Thôi, về nhà nội ngủ cũng được, chứ mắc gì phải ngủ giờ này!” - tôi nghĩ vậy nên không ép mình “đi du lịch” với hai đứa nó. Tôi sửa cái đầu thằng Quân lại cho ngả êm ái trên vay tôi, lấy chiếc áo lạnh của Lam trùm lên người nó rồi lơ đãng nhìn ra cửa sổ.

Xe chạy vù vù qua những cánh đồng mênh mông, phảng phất mùi lúa non. Mỗi khi có cơn gió thổi qua, hàng triệu cây lúa lại rập rờn, nhịp nhàng tạo nên những cơn “sóng lúa” trông thật đẹp mắt. Sống ở Sài Gòn quanh năm chỉ thấy... khói, bụi và tiếng ồn, giờ được hít thở không khí trông lành của miền quê, tôi có cảm giác như mình đang khoẻ hơn, trẻ hơn và ... đẹp trai hơn thì phải!?

Về miền Tây mạng lưới sông ngòi dày đặc nên xe cứ chạy một chút lại lên cầu. Tôi ngắm từng dòng sông, con kênh rồi tha hồ phóng tầm mắt ra xa nhìn những hàng cây xanh ngát chạy dài đến tận chân trời. Đùng là đất miền Tây Nam Bộ trù phú, màu mỡ thật. Nhìn đâu đâu cũng thấy cây trái sum suê, ruộng đồng bát ngát. Nhất là quê nội tôi - “Đồng Tháp Mười cò bay th ẳng cánh, nước Tháp Mười lấp lánh cá tôm” mà.

Còn tiếp...