10 thg 2, 2007

HỌC TRÒ CỦA TÔI

Tôi vốn ghét cái nghề dạy học, hay nói đúng hơn là tôi chán cảnh giảng bài cho người khác hàng tiếng đồng hồ. Vả lại, tôi không phải lo cơm áo gạo tiền vì đã có ba má “tài trợ tất cả”. Thế là suốt hai năm đầu đại học, trong khi ba nhỏ bạn cùng phòng đều làm gia sư của một – hai đứa nhóc thì tôi cứ ôm tập đi học mãi. Đôi lúc tụi nó bàn tán, kể lể tíu tít về lũ học trò nghe cũng thích thích nhưng tôi cũng chả ham làm cô giáo chút xíu nào.

Đầu năm ba, tụi nó dường như tất bật vó mấy chỗ dạy mới. Con Oanh khều tôi “Ê nhỏ, bây giờ tao có một chỗ hứa lâu rồi nhưng hỗng còn giờ mà dạy mày nhận dùm được không? Lớp ba chả khó khăn lắm đâu”. Tôi chun mũi “Thôi đi, tao có biết dạy dỗ bgao giờ? Sợ lắm!” Hoà liếc “chưa dạy thì dạy cho biết với ngưởi ta. Nói chứ tối ngày làm học trò hoài chán thấy mồ. Thừ làm cô giáo đi nhỏ, có nhiều cái vui khiếp luôn”. Thấy vậy, hai nhỏ kia nhao nhao ủng hộ liền, tụi nó “dụ dỗ” Hay quá nên cuối cùng tôi đã gật đầu – nhưng tôi chui vô mùng cứ thấp thỏm lo, sợ bị học trò… ăn hiếp.

Năm hôm sau. Tôi dậy từ rất sớm, sửa soạn đủ thứ cho buổi dạy đầu tiên. Thanh kéo tôi lại, bắt đầu ngồi im cho nó thắt bím. “Mày thắt bím nhìn dễ thương lắm” - nó bảo vậy. Oanh lăn xăng coi tập sách của tôi còn Hoà nhanh chân chạy ra đầu ngõ mua tô bánh canh về “Ăn no rồi hãy đi, tiểu thơ ạ!”. Tôi nhìn ba nhỏ bạn, chợt thấy hạnh phúc và cảm động vô cùng. Mỗi đứa đến từ một tỉnh, xa xôi mà thương nhau như chị em ruột trong nhà... Tôi đùa “Tụi bây làm gì ghê thế? Tưởng tao đi thi hoa hậu hở?” Thanh nháy mắt “Biết đâu sẽ có ngày đó?” rồi cười vang.

Oanh chở tôi rồi vòng vèo qua mấy ngã phố và dừng xe trước ngôi nhà có giàn bông giấy trắng nằm trong một con hẻm rộng. Cô nàng nắm tay tôi “Bình tĩnh nhé!” rồi khẻ bấm chuông. Tiếp chúng tôi là một đôi vợ chồng khoảng bốn mươi. Người đàn ông có vẻ chững chạc nghiêm nghị còn người đàn bà dáng người cao cao, gương mặt hiền hiền và đang mang bầu. Nói chuyện chừng mười lăm phút, người đàn ông đi làm sau khi giới thiệu học trò cho tôi. Đó là một đứa con gái tám tuổi, không đẹp lắm nhưng hai má bầu bĩnh rất dễ thương. Con nhỏ rụt rè nhìn tôi, nhìn Oanh rồi nhỏ hỏi “Tới hai cô lận hả ba?”. Người đàn ông mĩm cười “Không phải, chỉ có cô mặc áo xanh thôi, con có thích không?”. Con nhỏ len lén lại liếc tôi, nhoẻn cười “Dạ thích”.

Oanh bỏ tôi ở đó, dặn “một tiếng rưỡi nữa tao đến đón. Chúc mày thành công nghen!”. Tôi ừ, xoay sang cô học trò nhỏ của mình, bắt đầu sự nghiệp vĩ đại” làm quen. Tôi hỏi “Cưng tên gì?”. Nó nắm tay tôi “Cô đoán đi?” rồi cười khúc khích “ Dễ ợt mà, cô thua hông? Em tên Như Thy”. Tôi tròn mắt “Như Thy? Sao giống chị quá vậy? Chị là Như Thơ”. Con nhỏ nhảy cẩng lên “Thiệt hả cô? Vui ghê, Như Thy với Như Thơ. HiHiHi... Mẹ ơi, tên cô giáo giống tên con lắm nè!”. Người phụ nử ngồi đó nảy giờ nên nghe tất cả. Cô cười thật tươi “Như Thy nó mến cô rồi đó. Thôi hai thầy trò lên lầu học nghen. Mẹ để sẵn tập vở cho con trên bàn ấy”.

Như Thy kéo tôi lên lầu, dắt vào phòng riêng của nó. Tôi nhìn xung quanh, thấy ngôi nhà này hay hay. Nhà thơ và căn phòng của Như Thy cũng nhỏ xíu nhưng cách trang trí rất khéo. Hẳn là người bày biện có óc thẫm mỹ lắm. Tôi hỏi “Ai treo mấy cái tranh chuột Mickey, Vịt Donal cho cưng vậy Thy?” “Mẹ em đó”. “Còn bình bông này ai cắm?” “Cũng mẹ em luôn, mẹ cắm lâu lắm rồi. Bông giả mà cô!” Như Thy kiếng thoắng kể về mẹ nó, âu yếm như kể về cô tiên trong những câu truyện cổ tích. Tôi nghĩ về người đàn bà ban nãy, lòng vui vui với hạnh phúc của cô học trò nhỏ.

Mọi chuyện trôi qua êm ả hơn tôi tưởng. Thắm thoát tôi đi dạy đã hơn ba tháng rồi. Nhỏ Oanh kể công “Nè, thấy tao tìm cho mày chỗ ngon lành chưa?” Còn Thanh cứ theo hỏi “ Sao nhỏ? Làm cô giáo thích không?” buổi cơm chiều nào chúng tôi cũng huyên thuyên kể về học trò của mình, chia sẽ buồn vui cùng lũ bạn. Tụi nó toàn dạy hai chỗ, còn tôi chỉ có Như Thy nên câu chuyện của tôi lúc nào cũng nói về cô nhỏ ấy. Tôi kể lại những câu hỏi ngây ngô, những cái lắc đầu lém lỉnh, những món đồ chơi đáng yêu... của Như Thy. Dạo này tôi quen thuộc với căn phòng bé tí kia. Tôi biết từng em búp bê mắc tiền. Từng viên sỏi đựng trong cái hộp nhựa xinh xắn..., vì mỗi lần dạy xong tôi đều nán lại khoảng ba mươi phút để chơi với học trò. Như Thy bắt tôi phải hứa như vậy thì mới chịu ngồi yên và chăm chú học, nếu không cô nhỏ cứ ngọ nguậy mãi, hết hỏi chuyện này tới kể chuyện kia.

xxxxxxxxx

... Tháng mười hai. Trời Sài Gòn vào đông với những cơn gió lành lạnh, tuy không buốt giá như Miền Bắc nhưng cũng đủ để tụi con gái khoác thêm chiếc áo len. Sáng nay Thanh hít hít mũi “Cuối năm rồi đấy, sắp đến sinh nhật nhỏ thơ nghen quý vị. Cha, năm nay chẳng biết mi sẽ nhận bao nhiêu bông hồng nhỉ?” con Thanh đang chải đầu liền xía vô “Hai chục tuổi chắc hai chục bông”, rồi cười hì hì. Tôi nhéo nó “Khô quá, tha cho tao đi!”. Tôi ra cửa, đạp xe tới lớp mà lòng cứ lâng lâng thế nào ấy, vừa nôn nao vừa hồi hộp chờ ngày mình tròn hai mươi tuổi. Chợt tôi nhớ đến Như Thy, thấy mình thiếu sót quá - tôi vẫn chưa biết Như Thy sinh ngày nào. Nhất định sáng mai phải hỏi mới được.

... “Cô nói trước đi” - Như Thy nhìn tôi, chờ đợi. Tôi gật đầu “ăn gian nhé. Thôi cho Như Thy thiếu ha? Ngày 15 tháng 12, được chưa?”. Con nhỏ vỗ tay thích thú “Vậy là cô sinh sau em rồi, sinh nhật em là 10 tháng 12”. Tôi tròn mắt, bỗng thấy thương Như Thy quá đỗi. Chúng tôi có nhiều cái giống nhau thật ngờ ngờ, cứ như hai chị em vậy. Tôi cười “Tại mình là hai chị em đó! Từ nay Như Thy kêu chị bằng chị đi, đừng kêu cô nữa nghe... già lắm!” Nó bụm miệng cưởi khúc khích “hèn gì cô toàn xưng chị với em không hà. Mà cô nói với ba dùm em nha, không thôi ba em la chết”. Suốt buổi học, thỉnh thoảng Như Thy lại nhìn tôi, kêu “Chị!” xong hý hoái làm bài tiếp.

xxxxxxxx

Hôm nay là 7 tháng 12. Như Thy xếp tập vở lại “Chị nè!”, “Gì cưng?”. Nó chống tay lên cằm “Em có cái này... bí mật lắm, chị muốn biết không?” Tôi nhìn Như Thy, thấy cô nhỏ lạ lạ, chắc trò tinh nghịch gí nữa đây, cô nhỏ này lém lắm chứ chẳng vừa. Nghĩ vậy nên tôi giả đò ngó lơ “Tính dụ chị hở?” Đột nhiên nó đứng phắt dậy, giận dỗi “Em nói thiệt, chị hổng tin thì thôi!” Thế là phải kéo nó lại, năng nỉ một hồi cô nàng mới chịu thỏ thẻ “Chuyện này bí mật lắm đó, chị hứa là đừng kể cho ai nghe nghen!” Tôi gật đầu, thấy thích thích với cảm giác hồi hợp má học trò tạo cho mình. Như Thy đóng cửa phòng lại, rón rén loi thùng đồ chơi dưới gầm dường ra. Tôi bậc cười “Có đồ chơi mới chứ gì? Chị biết ngày mà!” Con nhỏ nhíu mày “không phải”, tay thoăn thoắt soạn nồi niêu búp bê... ra “Chị nhắm mắt lại đi!”. “Ừ thì nhắm”. Con nhỏ kêu “Rồi”, tôi mở mắt ra, thấy một tấm hình trong c1i bao nylon cũ. Đó là hai vợ chồng và hai đứa con gái. Tôi nhìn ra Như Thy và ba nó nhưng người đàn bà không phải là mẹ Như Thy. “Ai vậy Thy?” Nó bảo “Mẹ em. Em thương mẹ này nhất trên đời!”. Tôi không dấu nổi ngạc nhiên “Vậy mẹ đang có bầu là ai?”. Nó bỗng xụ mặt “Mẹ đó cũng hiền nhưng không đẹp bằng mẹ này đâu. Em thích mẹ này hơn”. Nó kể cho tôi nghe về mẹ ruột của mình âu yếm như thể về bà tiên trong câu truyện cổ tích và cuối cùng kết luận “Chị Hai sướng ghê được ở với mẹ! “Tôi lặng nhìn nó, nghe sống mũi mình cay cay. Con nhỏ vẫn hồn nhiên “Chị có mấy mẹ?”. Tôi cố ngăn nước mắt “Một”. Nó lại toe toét “Vậy là chị thua em nữa rồi!”.

Tối, tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Hình ảnh Như Thy bé nhỏ cứ chập chờn trong đầu óc. Tôi nhó Như Thy ngồi nghĩ đến mẹ sau của nó. Người phụ nữ ấy cũng đáng kính vô cùng. Cô chăm sóc, lo lắng cho Như Thy từng tí một và cũng được Như Thy rất mực yêu mến. Hai mẹ con quấn quýt nhau đến mức tôi không thể nào ngờ đó là mẹ sau của Như Thy. Còn mẹ ruột của Như Thy hẵn là đã phạm lỗi lần nào đó nên ba cô nhỏ không muốn nhắc đến. Thảo nào ngoài hai bức tranh, cái bình hoa trong phòng và tấm hình cả gia đình mà cô nhỏ lén giữ tận đáy thùng đồ chơi. Trong nhà không còn một dấu tích gì về cô ấy. Tôi nghĩ thế nào mẹ sau của Như Thy cũa biết, có điều cô không nói ra thôi. Tội nghiệp Như Thy, trong lòng nó luôn ấp ủ hình bóng mẹ...

Gió khuya thổi vào lạnh buốt. Tôi với tay đóng sầm cửa sổ, thiêm thiếp ngủ. Ngày mai tôi sẽ mua một chú thỏ nhồi bông làm quà sinh nhật cho Như Thy. Em ngây thơ và đáng yêu như chú thỏ con vậy, Như Thy ạ!

4 thg 1, 2007

Tại nhà dì 5 (Mĩ Lai) - Xì Gòn








Ba nói con làm duyên đi Ba chụp hình cho.
Khỉ nè! Răng con chắc khỏe không Ba?











Nhỏng nhẻo nè!
Ba cho con mượn cái máy chụp hình đi,
Ba hong cho cái mặt... méo xẹo.












- Con thích chú gấu này quá Ba ơi!







đang vui vẻ làm duyên!











Ba bảo: Thôi con làm duyên chụp chung
với Bà Nội Đức làm kỉ niệm nha!
vui vẻ nhiệt tình liền









Nhưng kêu chụp chung
với Bà Cóc 8 thì con... mí xị à!
Chắc là lạ với bà 8 nên mắc cỡ.













- Con đang tập leo cầu thang thì gặp...













Cô Thanh (con Bà năm) đến chọc con!














- Ây da! sao cái nút chai này khó mở quá!

3 thg 11, 2006

Tập truyện ngắn


TRUYỆN NGẮN
BIỂN VẪN XANH
(Tặng Anh!)

1. Tám giờ sáng, thành phố Vũng Tàu hiện ra trước mặt. Thuận ló đầu ra cửa sổ, nhìn xuống đường rồi la lớn “Ở đây sạch ghê bà con ơi, đường phố không có một cọng rác nữa!”. Cô cũng liếc qua mặt đường một cái, thấy sạch thiệt. Nhưng điều đó không làm cô quan tâm lắm vì cô đang nghĩ đến biển và nhớ lần đi chơi Vũng Tàu cách đây hai năm với Chi, Tuyết, Hữu, Phúc và anh. Mới đó mà đã hai năm rồi…

Xe ngừng ở Bãi Sau. Gần ba chục người lục tục kéo xuống, chân bước mà mắt cứ nhìn ra biển. Chị Loan, chị Diệu mau mắn chạy đi mướn dù, mướn ghế rồi khoát tay “Ai muốn tắm thì vô thay đồ đi, tụi này nghỉ mệt chút đã!”. Ngân kéo tay cô “Tắm liền hén?” rồi rủ thêm chị Xuân, chị Phượng, chị Hồng. Cả đám ào ào ra biển, vùng vẫy trong làn nước xanh biếc. Hôm nay thứ bảy nên khách du lịch đông hơn ngày thường, chỉ cần xoải tay vài cái đã có thể… quất vào đầu người ta. Cô đề nghị: “Mấy chị ơi, hay là mình mướn vài cái phao, bơi ra xa xa chút xíu cho thoáng?”. Ý kiến này được chị Linh – trưởng phòng của cô - đồng ý ngay vì chị… không biết bơi, cứ lựa chỗ nước tới bụng mà đứng đó, xoay qua xoay lại nhìn người ta ngụp lặn.

Cánh đàn ông cũng đã bơi một vòng, đang chuẩn bị nhập vào phe nữ. Chị Linh thấy thế thì nhờ ngay “Có ai tình nguyện mướn phao giùm tụi này không?”. Thuận mau mắn “Em!” rồi cười hì hì. Hai, ba chàng “xin chữ ký” của thủ quỹ xong, vác phao xuống. Thuận mang đến cho cô một cái, dịu dàng “Của Thơ nè!” và dặn dò thêm “Thơ đừng ra xa quá nghe, nguy hiểm lắm đó!”. Cô chưa kịp phản ứng gì thì giọng chị Thủy đã vang lên lanh lảnh “Bắt quả tang Thuận “đánh lẻ” hén! Quý vị ơi, Thơ sướng nhất đó!”. Cô ngượng ngùng nhìn Thuận, ấp úng “Cám ơn anh Thuận, Thơ bơi chung phao với mấy chị mà, không có lẻ loi đâu!”. Nói rồi cô ôm phao, phóng ào tới bên các chị dẫu nhìn thấy trong mắt Thuận có điều gì đó giống như là hờn dỗi.

Mấy ông con trai bơi tít ngoài khơi, vẫy tay í ới kêu phe nữ. Vài chị bơi giỏi cũng gật đầu, lao theo. Còn lại một nhóm túm tụm bên nhau đeo phao, nghịch nước rồi kể chuyện này chuyện kia, cười ầm ĩ. Cô cũng vui lây với mọi người, nhưng cứ mỗi lần nhìn ra xa thì không hiểu sao cô nhớ anh kinh khủng. Nhớ lúc sắp xuất cảnh, anh đã rủ cả bọn ra đây chơi cả ngày. Sáu đứa trầm mình trong biển với cảm giác vừa vui vừa buồn. Miệng luôn cười cười nói nói mà mắt đứa nào cũng rưng rưng. Lúc đó cô cứ nhìn hai đứa bạn, thấy sao họ hạnh phúc quá, bình yên quá. Còn cô có anh đây nhưng không bao lâu nữa là mỗi đứa một phương trời, có muốn gặp nhau cũng chả biết làm thế nào! Cách nhau mấy cái biển, mà biển thì mênh mông lắm…

2. Chị Dung í ới “Thơ ơi, lên chưa? Chị lên trước à, mệt phờ rồi!”. Cô cười “Chút em lên, chị”. Đám phụ nữ lên ngồi ghế bố, chỉ còn năm – bảy người ở lại, mỗi chị một cái phao. Cô nhìn xung quanh, thấy thiên hạ đã vắng hơn lúc nãy vì bây giờ mặt trời chói chang quá. Chắc cũng gần mười hai giờ rồi. Người ta đã lên bờ, chui vào những cái dù to tướng đủ màu sắc mà nghỉ trưa. Cô kéo nón xuống một chút cho đỡ chói, nằm ngửa trên phao và lơ đãng nhìn trời. Trời hôm nay cao vời vợi, xanh thăm thẳm làm nước biển dường như cũng xanh hơn. Lần trước cô ra đây trời cũng nắng, biển cũng xanh như vầy. Nhưng khi ấy cô có anh bên cạnh, còn bây giờ thì không. Anh đang ở xa cô, xa lắm…. Không biết giờ này anh đang làm gì, nghĩ gì, có nhớ đến cô không?

Cô nhìn xuống mặt biển, thấy sóng vẫn đều đặn vỗ bờ, nước thì lấp lóa nắng. Cô nhớ chiều hôm đó, anh khoác lên vai cô chiếc áo lạnh, thì thầm “Anh tên Hải, có nghĩa là biển. Biển thì có lúc ồn ào, có lúc lại dịu êm. Còn đối với anh, em lúc nào cũng là dãi đất liền mềm mại, dịu dàng cả. Vậy em hãy tin rằng anh sẽ mãi bên em nha! Biển lúc nào cũng ôm đất liền trong vòng tay của mình mà, phải không?”. Cô nghe sống mũi mình cay cay. Hai năm trôi qua dài đăng đẳng. Khi anh và cô em gái theo mẹ sang đó để đoàn tụ với ba anh thì cô chỉ vừa tốt nghiệp Đại học. Vậy mà bây giờ cô đã làm ở cơ quan này hơn một năm rồi. Bao nhiêu vui buồn, sướng khổ lần lượt đến với cô. Từ chuyện cô bị rầy oan, bị trợt cầu thang té sưng chân suốt mấy ngày liền đến chuyện cô được tăng lương, được tiền thưởng cuối năm, rồi chuyện Thuận theo đuổi cô… đều được cô nhớ rất kỹ. Và cô luôn thư qua cho anh, kể hết rồi ngày ngày mong ngóng những cánh thư anh gởi về. Anh chia sẻ, động viên và an ủi cô nhiều lắm. Điều đó giúp cô có niềm tin, có nghị lực hơn. Nhưng cái cảm giác hạnh phúc thì chưa trọn vẹn lắm bởi tuy có gọi điện, có thư từ thường xuyên đi nữa, trong lòng cô vẫn luôn khao khát được gặp anh, được ngã đầu vào vai anh mà mừng vui, hạnh phúc…

3. Thuận khẽ xoay phao của cô lại, cười tươi “Thơ không sợ đen sao? Nắng trưa mà Thơ tỉnh bơ vậy?”. Cô chùi vội nước mắt, xởi lởi “À… Lâu lâu có dịp tắm biển mà anh Thuận, chắc đen một chút cũng hổng sao đâu!”. Thuận hồ hởi “Thơ thích ra xa không? Anh đẩy Thơ ra chơi một vòng rồi vô ăn trưa hén?”. Cô lúng túng, định tìm cớ từ chối nhưng Thuận đã vòng tay ôm lấy cái phao to tướng, búng chân đẩy cô ra một khoảng xa. Cô dõi mắt ra biển, nhìn đường chân trời nhấp nhô theo nhịp sóng. Bỗng sóng vỗ ầm ầm, nước đập vào mắt cô rát bỏng. Cô cố ngóc đầu dậy, tay liên tục vuốt mặt. Thấy vậy, Thuận vội vàng xoay lưng lại đỡ sóng cho cô, miệng hét toáng “Xoay vô đi Thơ, sóng lớn ập vô tới kìa!”. Cô xoay người về phía bờ, hai tay dịu mắt vì sóng biển cay quá. Đợt sóng đánh vào như cơn lốc. Cả Thuận với cô đều bị hất tung lên. Cô văng ra khỏi phao nên Thuận hốt hoảng chụp tay cô, kéo cô vào lòng rồi quay lại tìm cái phao. Sóng đã rút ra khơi, Thuận đỡ cô vịn vào phao, lo lắng “Có sao không Thơ?”. Cô không trả lời, mếu máo như sắp khóc. Nỗi sợ hãi vẫn còn đeo bám cô. Tim cô đập thình thịch, cổ họng thì mặn đắng. Anh Thành, anh Dũng với chị Hoa quây quần bên cô, bảo “Thôi vô đi Thuận, Thơ nó sợ xanh mặt rồi kìa!”. Chị Hoa ái ngại nhìn cô “Nó bơi bập bõm hà, Thuận đẩy ra đây sâu quá!”. Cô đã bình tâm lại, bỗng thấy tay Thuận dịu dàng nắm lấy tay cô “Thơ cho anh xin lỗi nghen, tại anh vô ý quá! Thôi mình vô gần bờ cho an toàn nha!”. Cô gật đầu và khẽ rút tay mình ra khỏi tay Thuận, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. Chợt bắt gặp anh Thành nhìn cô, cười ý nhị.

Suốt ngày hôm đó, Thuận chăm sóc cô chu đáo khiến các anh chị cứ xúm vào chọc ghẹo, ghép đôi. Cô càng lảng tránh thì họ càng tạo diều kiện cho Thuận đến với cô. Cô hơi phật ý khi chị Hương, chị Diễm, chị Thuyên biết cô có Hải mà vẫn chọc tới tấp. Chỉ có Ngân với chị Linh là hiểu và thông cảm cho cô. Cô tin thế bởi chuyện của cô với Hải, cô chỉ kể rõ cho hai người đó. Cô thân nhất với Ngân vì hai đứa cùng tuồi, trẻ nhất cơ quan và xin vào cơ quan này chỉ cách nhau vài tuần lễ. Còn chị Linh là trưởng phòng, tuy hơn cô cả chục tuổi nhưng cô cảm thấy rất yên tâm và thoải mái khi tâm sự với chị chuyện này chuyện nọ.

4. Chiều. Cả đoàn kéo nhau lên xe, chuẩn bị về Sài Gòn sau gần hai tiếng đồng hồ đi chợ Vũng Tàu mua đặc sản và sắm đồ lưu niệm. Cô ngồi kế Ngân, đang nhét giỏ đồ ướt xuống sàn xe thì nghe anh Minh bảo Thuận ở băng ghế sau “Mày lên ngồi với Thơ á, để chỗ rộng rãi cho tao ngủ!” xong cười sang sảng. Cô nhăn mặt nhìn Ngân. Vừa lúc đó chị Linh xách chai nước suối lên, hỏi “Ngân, Thơ uống nước không?”. Cô lẹ làng kéo chị ngồi xuống, dặn “Chị ngồi đây nghen!”. Đằng sau, cô nghe tiếng cười rúc rích của mấy anh, và tiếng thở dài của Thuận. “Hổng lẽ Thuận không biết mình có anh Hải rồi à? – cô bực bội nghĩ - Hay là tính đùa giỡn đây?”
Xe từ từ lăn bánh. Cô nhìn Vũng Tàu lần nữa, nghe như tiếng sóng biển vẫn còn rì rào bên tai. Biển chiều chắc lặng lắm, yên ả lắm - như buổi chiều cô ngồi ngắm biển bên anh ngày trước vậy…

5. Dạo này Thuận cứ tìm cớ gặp gỡ cô luôn. Sáng, Thuận đón cô ở đầu ngõ, chạy song song đến cơ quan rồi chiều lại lặng lẽ đưa cô về, dẫu có bữa chỉ để nói đôi ba câu vớ vẩn. Chị Linh bảo “Thuận nó thương em thật đó. Nhưng chị đã nói em có Hải rồi!”. Cô tròn mắt nghe, xong ôm vai chị Linh cám ơn rối rít. Cô cũng nhờ Ngân khéo léo tìm cách nói hộ để Thuận đừng như thế nữa. Cô không muốn Thuận khổ, và cũng chẳng thích mình lúc nào cũng phải e dè, ngần ngại.

Công bằng mà nói thì Thuận có những cái rất hay – nếu không muốn nói là dễ thương. Hơn cô bốn tuổi mà trông Thuận trẻ lắm. Thuận lại vui vẻ, nhiệt tình nên hầu như không mất lòng ai cả. Chỉ có điều quan điểm sống và tính trẻ con trong Thuận thì chả phù hợp với cô tí nào. Thuận hiền đấy, chân thật đấy, có năng lực đấy – nhưng trong lòng cô, Thuận thực sự chỉ là một đồng nghiệp, không hơn không kém. Bạn bè cô hay nhận xét rằng cô sống khuôn khổ quá, nguyên tắc quá. Đôi khi cô cũng thấy điều đó gây bất lợi cho mình – nhưng trong chuyện tình cảm thì cô lại hài lòng vô cùng bởi cô đã có Hải, và cô không muốn ai phá vỡ hình bóng anh trong tim cô!

6. Thuận đem xấp hình chụp hôm đi Vũng Tàu sang phòng cô, liếng thoắng “Chị Linh đẹp ghê chưa? Chị Thy với anh Quân tình hết ý nè. Thơ thì tươi như hoa luôn!”. Mọi người chuyền nhau xem. Cô thì cứ ngắm mãi mấy tấm chụp xa xa, thấy biển xanh thăm thẳm, mênh mông chạy đến chân trời. Cũng bãi biển này đây, cũng bầu trời này đây, anh đã ngồi bên cô, trìu mến lồng vào tay cô chiếc nhẫn chạm chữ “H” xinh xinh. Rồi anh đưa chiếc còn lại, nhờ cô “Đeo vô giùm anh đi!”. Cô ngỗ ngàng nhìn chữ “T” – tên mình nằm ngoan ngoãn trên bàn tay anh, dịu dàng và nhỏ bé. Anh bảo đó là lời thề ước của anh, bảo cô hãy đợi anh về, hãy tin rằng anh luôn ở bên cô.
Cô nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, bỗng thấy thèm được ngả vào ngực anh bên bờ biển chiều xanh thăm thẳm mà thấy anh cười, nghe anh nói.

7. Tan sở, Thuận rụt rè mời cô đi uống nước. Chiều đó cô e dè ngồi bên Thuận, cố tình cho Thuận thấy chiếc nhẫn với cái mặt được khắc tên anh. Quán nho nhỏ, xinh xinh với tấm tranh treo tường là cảnh biển chiều làm cô thấy thích thích. Và yên tâm hơn, tự tin hơn với những điều mình sắp nói ra.

Thuận xoay xoay ly nước trong tay, ấp úng những câu mà cô đã… đoán trước. Cô lặng yên nghe hết những gì Thuận muốn nói, sau đó thì dịu dàng cám ơn và từ chối tình cảm của Thuận “Anh Thuận biết không – cô nhỏ nhẹ- Người ấy của Thơ tên là Hải, là chữ H này đây – cô nhìn bàn tay mình – Bởi vậy Thơ yêu biển lắm! Màu xanh của biển dễ thương quá, phải không anh Thuận?”. Rồi không đợi Thuận phản ứng, cô khéo léo lái câu chuyện qua hôm đi Vũng Tàu kỳ rồi cho đến khi nghe tiếng cười thoải mái của Thuận.

Cô về nhà, miệng hát khe khẽ. Nhỏ em gái đón cô ngoài cổng, nháy mắt “Hối lộ cho em đi, có thư anh Hải nè!”. Cô chụp lá thư, áp vào lòng mà nghe niềm hạnh phúc dâng tràn. Ngày mai cô sẽ viết thư kể chuyện hôm đi Vũng Tàu cho anh nghe, kể về Thuận nữa. Và cô sẽ viết “Anh biết không! Biễn vẫn xanh màu xanh hy vọng, xanh ước mơ….”

Nguyễn Huỳnh An Thơ
Quận 1 – TP.HCM.

1 thg 11, 2006

Pics of my famiy

My daughter

Mỗi lần nhìn thấy con, trong tôi - mọi điều - như được cảm thông và chia sẻ. Tôi thật hạnh phúc. Cảm ơn đấng tạo hóa đã cho tôi niềm hạnh phúc thiêng liêng này.

(Hình bé được chụp tại liên hoan họp mặt hội đồng hương Thốt Nốt trong công viên Gia định - Quận Phú Nhuận)